Y tế - Văn hóaVăn hóa nghệ thuật

Giá trị bài thơ “Người đi tìm hình của nước”

Tạp Chí Giáo Dục

S kin ngày 5-6-1911, ngưi thanh niên yêu nưc – thy giáo Nguyn Tt Thành bưc chân xung con tàu Amiral Latouche-Tréville trên bến Nhà Rng và chng đưng 30 năm bôn ba đi tìm đưng cu nưc tr thành nim cm hng đ Chế Lan Viên viết bài thơ ni tiếng “Ngưi đi tìm hình ca nưc”. Đã 61 năm đi qua, song đc tng câu thơ, ta thy như hơi m du chân Ngưi còn đây đó…


Nguyn Ái Quc (bên trái) và các đng chí  Quc tế Cng sn. Ảnh: Tư liệu

Chế Lan Viên không viết bài thơ “Người đi tìm hình của nước” khi thầy giáo Nguyễn Tất Thành rời bến Nhà Rồng mà 49 năm sau (năm 1960) bài thơ mới ra đời và in trong tập “Ánh sáng và Phù sa” – NXB Văn học – 1960. Bài thơ còn là món quà giàu ý nghĩa tác giả kính tặng Bác Hồ dịp 70 năm sinh nhật của Người (19-5-1960).

“Người đi tìm hình của nước” là bài thơ hay nhất của Chế Lan Viên viết về Bác Hồ. Xuyên suốt bài thơ là hành trình từ lúc con tàu Amiral Latouche-Tréville đưa người thanh niên yêu nước vượt chặng dài lênh đênh trên sóng bể; những năm tháng bôn ba “Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi/ Những đất tự do, những trời nô lệ”, cho đến khi Người tìm thấy “Hình của Đảng lồng trong hình của Nước”…

Có thể thấy, Chế Lan Viên đã viết bài thơ bằng sự đúc kết hành trình 30 năm đi tìm đường cứu nước nơi đất khách quê người đầy gian nan, thử thách cho đến khi bắt gặp “… mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông” và khi: “Luận cương đến Bác Hồ. Và Người đã khóc”… Để rồi Người mang ánh sáng Lênin về đất Việt, trực tiếp lãnh đạo nhân dân ta làm nên Cách mạng tháng Tám (năm 1945), lấy lại “hình của nước” – tên gọi Việt Nam thiêng liêng trên bản đồ thế giới.


Tàu Amiral Latouche-Tréville đã đưa thy giáo Nguyn Tt Thành – Nguyn Ái Quc ra đi tìm đưng cu nưc năm 1911. Ảnh TL

Mặt khác, bài thơ còn được khởi nguồn từ Hồi ký của Bác Hồ viết vào dịp kỷ niệm 90 năm ngày sinh Lênin (4-1960) “Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lênin”. Điều đặc biệt cũng là giá trị của bài thơ “Người đi tìm hình của nước” đó là Chế Lan Viên viết bài thơ bằng sự chiêm nghiệm và “lồng” cảm xúc, suy tư của tác giả vào bài thơ; ở đó, giữa lúc nước mất, nhà tan, nhân dân lầm than, nô lệ; lại có những con người bàng quan trước vận nước:

Lũ chúng ta ng trong giưng chiếu hp

Gic mơ con đè nát cuc đi con

Hnh phúc đng trong mt tà áo đp

Mt mái nhà yên r bóng xung tâm hn.

Mở đầu bài thơ, Chế Lan Viên viết:“Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi”…

Bác ra đi giữa lúc đất nước chìm trong đau thương, khi triều đình nhà Nguyễn đang ở thời kỳ suy vong bạc nhược nhất; khi các phong trào kháng chiến do các sĩ phu yêu nước hưởng ứng lời kêu gọi Cần Vương của vua Hàm Nghi nổ ra như: Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, phong trào Đông Du, Duy Tân của Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh… cuối cùng đều bị thực dân Pháp đàn áp, rơi vào bế tắc, thất bại.

Thất bại của các phong trào yêu nước ở nước ta cuối thế kỷ XIX xuất phát từ nhiều nguyên nhân; nguyên nhân chính là chưa có một chính Đảng và đường lối lãnh đạo nhất quán. Bác ra đi là để tìm một đường lối đúng đắn, phương cách để lãnh đạo nhân dân đánh đuổi ngoại xâm, giành lấy độc lập tự do cho đất nước.

Và, trong cuộc hành trình ấy, “Khi bờ bãi dần lui làng xóm khuất/ Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre”, tình yêu nước, thương dân của thầy giáo Nguyễn Tất Thành cộm lên bao điều chất chứa, Người cảm nhận:

Sóng vi thân tàu đâu phi sóng quê hương

Tri t đây chng xanh màu x s

Xa nưc ri, càng hiu nưc đau thương…

Trước cảnh xa lạ xứ người, Bác càng hiểu hơn nỗi niềm của người dân mất nước, thương nhân dân mình phải chịu nô lệ cần lao và Người quặn thắt lòng khi đất nước chìm đắm trong đau thương. Chế Lan Viên đã “lồng” cảm xúc vào những câu thơ xúc động để nói hộ tấm lòng người dân yêu nước đối với Bác Hồ:

Hiu sao hết nhng tm lòng lãnh t

Tìm đưng đi cho dân tc theo đi.

Hành trình của người thanh niên yêu nước với mục tiêu chính trị cụ thể, cháy bỏng; không ảo tưởng, hão huyền. Điều mà Người đi tìm “Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người/… Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi” mà “Người đi tìm hình của nước”; tìm dáng đi, thế đứng của đất nước, của dân tộc Việt Nam:

Thế đi đng ca toàn dân tc

Mt cách vinh hoa cho hai mươi lăm triu con ngưi.

Trong cuộc hành trình ấy, người thanh niên yêu nước đã trải qua những gian lao, thiếu thốn, giá rét…; tự lao động để sống, để đi và để hoạt động cách mạng. Chế Lan Viên khái quát hóa chặng đường hoạt động cách mạng của Bác Hồ trong những tháng năm nơi xứ người bằng những câu thơ đầy xúc động:

Có nh chăng hi gió rét thành Ba Lê

Mt viên gch hng, Bác chng li c mt mùa băng giá

Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nh

Git m hôi Ngưi nh gia đêm khuya?…

Vượt qua bao nhiêu gian nan, khắt nghiệt với lòng yêu nước và bầu nhiệt huyết cách mạng bừng bừng, cuối cùng người thanh niên yêu nước Nguyễn Ái Quốc đã tìm thấy “Mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông”; và, hạnh phúc nhất khi Người tiếp cận Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa của Lênin:

Lun cương đến vi Bác H. Và ngưi đã khóc

L Bác H rơi trên ch Lênin…

“Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin” – Hình tượng thơ vô cùng đẹp! Trong suốt hành trình đi tìm đường cứu nước, đây là lần đầu tiên Bác khóc, nước mắt của một nhà yêu nước thật quá đỗi thiêng liêng, khiến bất cứ ai cũng phải nghẹn ngào! Cái độc đáo, cái tài của Chế Lan Viên là từ một sự kiện chính trị trọng đại, tác giả đã “thổi” vào đó cảm xúc, nhân cách hóa giá trị lịch sử để trong phút giây thiêng liêng ấy vỡ òa niềm hạnh phúc làm xúc động lòng người!

Sau “Lệ Bác Hồ rơi…”, khổ thơ kế tiếp là tiếng reo cười:

Bác reo lên mt mình như nói cùng dân tc

“Cơm áo là đây! Hnh phúc đây ri!”

Hình ca Đng lng trong hình ca Nưc

Phút khóc đu tiên là phút Bác Hi…

 “Bác reo lên…” câu thơ như sóng sánh tiếng cười làm ta liên tưởng đến niềm vui trong trẻo của một con người vì đã chịu quá nhiều khổ đau chợt vỡ òa hạnh phúc! Niềm hạnh phúc quá lớn; bởi nó không chỉ của một người mà là hạnh phúc của cả một dân tộc! Bác khóc và Bác cười – hình tượng thơ rất lãng mạn và đẹp vô cùng !…

Người thanh niên yêu nước Nguyễn Ái Quốc mừng vui, xúc động vì đã tìm ra chân lý lịch sử, đó là chủ nghĩa Mác – Lênin và chỉ có chủ nghĩa Mác – Lênin mới có thể giúp các dân tộc bị áp bức trên thế giới và dân tộc Việt Nam thực hiện thành công cuộc đấu tranh đánh đuổi ngoại xâm, giải phóng dân tộc.

Bằng những câu thơ lãng mạn cách mạng, tin tưởng một ngày mai khi “Giặc nước đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát”… Chế Lan Viên đã “vẽ” ra một viễn cảnh tương lai tươi sáng của đất nước, của dân tộc Việt Nam:

Đin theo trăng vào phòng ng công nhân

Nhng k quê mùa đã thành trí thc

Tăm ti cn lao nay hóa nhng anh hùng…

Hình ảnh lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc mang “Luận cương của Lênin” về đất Việt; và “… bóng Bác đang hôn lên hòn đất” – sự khởi đầu “ngày trở về” sau 30 năm xa Tổ quốc; từ đây, Người lãnh đạo nhân dân đấu tranh giành độc lập, tự do cho dân tộc ta:

Lun cương ca Lênin theo Ngưi v quê Vit

Biên gii còn xa. Nhưng Bác thy đã đến ri

Kìa, bóng Bác đang hôn lên hòn đt

Lng nghe trong màu hng, hình đt nưc phôi thai…

Chế Lan Viên đã khái quát toàn bộ hành trình 30 năm đi tìm đường cứu nước của Bác Hồ kính yêu bằng hình tượng thơ rất xúc động. Bài thơ là lòng biết ơn sâu sắc của toàn dân tộc Việt Nam đối với Người đã tìm lại hình đất nước…

Thanh Dương Hng

Bình luận (0)