Trong bối cảnh nhu cầu chăm sóc sức khỏe chất lượng cao ngày càng nhiều, việc xây dựng mô hình trường đại học gắn với bệnh viện thực hành đang trở thành yêu cầu cấp thiết đối với nhiều cơ sở đào tạo y khoa. Tại Đà Nẵng, đề xuất hình thành bệnh viện thực hành cho Trường Y Dược – Đại học Đà Nẵng không chỉ nhằm tháo gỡ “nút thắt” trong đào tạo khối ngành sức khỏe mà còn mở ra hướng phát triển hệ sinh thái y tế – giáo dục hiện đại cho khu vực miền Trung – Tây Nguyên.

Thiếu “mắt xích” quan trọng trong đào tạo y khoa
Tại buổi làm việc với UBND TP.Đà Nẵng vừa qua, PGS.TS Nguyễn Ngọc Vũ – Giám đốc Đại học Đà Nẵng cho biết, đơn vị đang đề xuất được tiếp nhận một cơ sở y tế của thành phố để thành lập bệnh viện thực hành phục vụ đào tạo, nghiên cứu và khám chữa bệnh. Việc hình thành bệnh viện thực hành là điều kiện quan trọng để phát triển Trường Y Dược – Đại học Đà Nẵng thành Trường Đại học Y Dược trong tương lai, góp phần đào tạo nguồn nhân lực y tế chất lượng cao cho khu vực miền Trung – Tây Nguyên. Đại học Đà Nẵng rất cần một trường đại học y dược. Hiện Bộ GD-ĐT rất ủng hộ việc này. Các điều kiện gần như đã hội đủ, chỉ còn thiếu bệnh viện thực hành, PGS.TS Nguyễn Ngọc Vũ cho biết. Hiện nay, Trường Y Dược – Đại học Đà Nẵng đang đào tạo nhiều ngành thuộc lĩnh vực sức khỏe như Y khoa, Răng hàm mặt, Dược học, Điều dưỡng, Tâm lý học… Tuy nhiên, hoạt động đào tạo lâm sàng của nhà trường vẫn phụ thuộc chủ yếu vào liên kết với các bệnh viện trên địa bàn.
TS.BS Lê Viết Nho – Hiệu trưởng Trường Y Dược cho rằng hiện Đà Nẵng vẫn thiếu mô hình y khoa – bệnh viện đại học. Nếu có mô hình này sẽ tạo thêm hệ sinh thái y tế, thuận lợi hơn trong thu hút chuyên gia. Cũng theo các chuyên gia giáo dục y khoa, tại nhiều quốc gia phát triển, mô hình trường – bệnh viện được xem là cấu phần cốt lõi của hệ thống đào tạo nhân lực y tế. Sinh viên không chỉ học kiến thức lý thuyết mà còn tham gia trực tiếp vào quá trình điều trị dưới sự hướng dẫn của các bác sĩ, giảng viên chuyên môn cao. Tại Việt Nam, nhiều cơ sở đào tạo lớn như Đại học Y Hà Nội, Đại học Y Dược TP.HCM hay Học viện Quân y đều phát triển theo mô hình gắn kết chặt chẽ giữa trường đại học và bệnh viện thực hành. Điều này giúp hoạt động đào tạo, nghiên cứu khoa học và chuyển giao kỹ thuật được triển khai đồng bộ, tạo nên hệ sinh thái y khoa hoàn chỉnh.
Đối với Đà Nẵng, việc chưa có mô hình bệnh viện đại học được xem là khoảng trống cần sớm bổ sung. Bởi cùng với tốc độ đô thị hóa và gia tăng dân số cơ học, nhu cầu khám chữa bệnh chất lượng cao cũng ngày càng lớn, đòi hỏi thành phố phải có chiến lược phát triển nguồn nhân lực y tế bài bản, lâu dài.

Bài toán không chỉ là cơ sở vật chất
Sau khi rà soát nhiều yếu tố về vị trí địa lý, quy mô và điều kiện hạ tầng, Đại học Đà Nẵng đã đề xuất ba phương án ưu tiên để hình thành bệnh viện thực hành gồm: Trung tâm Y tế khu vực Hải Châu, Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam tại Điện Bàn và Trung tâm Y tế khu vực Cẩm Lệ. Trong đó, phương án Trung tâm Y tế khu vực Hải Châu được đánh giá có nhiều lợi thế nhờ vị trí gần các cơ sở đào tạo thành viên của Đại học Đà Nẵng, đồng thời thuận lợi kết nối với các bệnh viện lớn trên địa bàn. Ngoài các phương án do Đại học Đà Nẵng đề xuất, lãnh đạo các sở, ngành cũng đưa ra thêm nhiều hướng lựa chọn khác. Ông Trần Anh Tuấn đề xuất xem xét sử dụng khu khám bệnh trước đây được đầu tư tại Khu công nghiệp Điện Nam – Điện Ngọc nhưng hiện chưa khai thác hiệu quả.
Theo lãnh đạo Trường Y Dược – Đại học Đà Nẵng, khó khăn lớn nhất hiện nay không chỉ nằm ở hạ tầng mà còn ở bài toán nguồn nhân lực vận hành. “Chúng tôi không chỉ xin cơ sở vật chất mà cần cả đội ngũ con người để bệnh viện có thể đi vào vận hành ngay bởi nguồn lực của nhà trường hiện còn khó khăn nếu phải tự tổ chức toàn bộ nhân sự”, TS.BS Lê Viết Nho chia sẻ.
Thực tế cho thấy, một bệnh viện thực hành muốn hoạt động hiệu quả cần bảo đảm đồng bộ nhiều yếu tố như đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng, chuyên gia đầu ngành; cơ chế tài chính; mô hình quản trị; hệ thống nghiên cứu khoa học và khả năng liên kết đào tạo. Việc chuyển đổi một cơ sở y tế công lập sang mô hình bệnh viện thực hành vì vậy không đơn thuần là thay đổi tên gọi hay cơ quan chủ quản mà còn liên quan đến cơ chế vận hành lâu dài. Bài toán đặt ra là vừa bảo đảm quyền lợi của đội ngũ y bác sĩ hiện hữu, vừa duy trì ổn định hoạt động khám chữa bệnh phục vụ người dân. Từ góc độ phát triển đô thị, mô hình viện – trường còn được xem là một trong những yếu tố quan trọng để nâng cao năng lực cạnh tranh của thành phố. Một trung tâm y khoa hiện đại không chỉ giúp giữ chân nhân lực chất lượng cao mà còn tạo sức hút đối với các chuyên gia, nhà khoa học và các dự án nghiên cứu trong lĩnh vực y sinh học.
Nếu được hiện thực hóa, mô hình trường – bệnh viện sẽ góp phần hoàn thiện hệ sinh thái giáo dục – y tế của thành phố. Quan trọng hơn, đây có thể trở thành nền tảng để nâng cao chất lượng đào tạo nhân lực y tế, thúc đẩy nghiên cứu ứng dụng và cải thiện dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho cả khu vực miền Trung – Tây Nguyên trong thời gian tới.
Hiền Lương

Bình luận (0)