Y tế - Văn hóaVăn hóa nghệ thuật

Các danh hiệu về đâu?

Tạp Chí Giáo Dục

Các cuộc thi ngày càng nhiều, danh hiệu được trao cho các gương mặt đoạt giải cũng tỉ lệ thuận theo. Nhưng để các danh hiệu ấy thật sự tỏa sáng thì cần lắm sự hậu thuẫn của ban tổ chức sau các cuộc thi, đúng như tiêu chí đưa ra là “bồi dưỡng các tài năng”. Chứ  nếu thi chỉ để trao danh hiệu xong rồi… “ai về nhà nấy” thì quả thật rất đáng tiếc…

Cô nữ sinh chuyên văn Nguyễn Phạm Hương Giang – Trường THPT Nguyễn Thượng Hiền (TP.HCM) vừa đăng quang danh hiệu Én vàng Học đường 2018 (bìa phải)

Nhiều danh hiệu “lặn mất tăm”

Thời gian qua, trên sóng Đài Phát thanh, truyền hình như VOH, HTV, VTV, Vĩnh Long, Đồng Tháp… liên tục xuất hiện các cuộc thi Sao Mai, Én vàng, Ngôi sao Tiếng hát truyền hình, Chuông vàng vọng cổ, Việt Nam ldol, Giọng hát Việt nhí, Đường đến danh ca vọng cổ, Bông lúa vàng, Tài tử miệt vườn, Solo cùng Bolero, Người hát tình ca, Nhạc hội song ca, Thần tượng Bolero… Tiêu chí của các cuộc thi này là tìm kiếm, phát hiện và bồi dưỡng những tài năng trong các lĩnh vực nghệ thuật, nhưng thực tế, sau những cuộc thi, các danh hiệu vẫn phải tự tìm chỗ đứng cho mình, có danh hiệu còn “lặn mất tăm” khiến cho khán giả không khỏi thắc mắc?

Cuộc thi Sao Mai hàng năm được khán giả rất chú ý, theo dõi. Có khá nhiều ca sĩ bước ra từ cuộc thi này nhưng thành công trong làng âm nhạc chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Một số ca sĩ nhanh nhạy, nắm bắt được cơ hội thì còn xuất hiện được trong một vài chương trình ca nhạc lớn, còn không thì cũng an phận với những show diễn lèo tèo để trang trải cuộc sống.

Ca sĩ Nguyễn Hoàng Nam từng đoạt giải nhất cuộc thi “Tìm ngôi sao Close up” với những lời hứa hẹn “có cánh” sẽ được đào tạo thành một ngôi sao đúng nghĩa. Nhưng “lời hứa gió bay”, sau cuộc thi chàng ca sĩ này chờ dài cổ chẳng thấy một chiến lược lăng xê nào dành cho mình. Để tiếp tục với con đường ca hát, Nam đành phải tự thân vận động tìm chỗ diễn cũng như tìm cơ hội để khẳng định tên tuổi của mình. Chất giọng tốt, ngoại hình đẹp nhưng do không gặp “thời” nên dù cố gắng hết sức nhưng Nam chẳng thành “sao” được. Danh hiệu “ngôi sao” ngày nào của Nam với khán giả bây giờ chỉ còn là… kỷ niệm.

Cuộc thi Én vàng  cũng “cho ra lò” khá nhiều én vàng, én bạc nhưng những cánh én ấy sau cuộc thi vẫn phải “tự bơi”, nhiều bạn còn “từ giã cuộc chơi” khiến khán giả rất nuối tiếc.

MC Như Quỳnh – Én vàng 2007 có nhiều tố chất để bật sáng. Ai cũng nghĩ rằng chỉ trong một thời gian ngắn, cô sẽ đĩnh đạc bước vào hàng ngũ những MC truyền hình hàng đầu thời điểm ấy như Quỳnh Hương, Quỳnh Hoa, Quỳnh Giang… Nhưng thật bất ngờ bởi sau đó, tên tuổi của cô dần dần mờ nhạt, thi thoảng mới thấy xuất hiện trong một vài chương trình ngắn. Cho đến nay thì tên Én vàng Như Quỳnh đã bị khán giả lãng quên. Đó quả là một thiệt thòi cho các danh hiệu được xem là “đãi cát tìm vàng”.

Hay như  Hải Yến, Vũ Bảo… “rinh” được danh hiệu cao nhất của cuộc thi Ngôi sao tiếng hát truyền hình nhưng khi bước ra thị trường âm nhạc, họ vẫn không thể “đấu” nổi với một số ca sĩ tay ngang chưa từng có một giải thưởng nào. Thỉnh thoảng các gương mặt này mới xuất hiện trong một vài chương trình ca nhạc của đài, còn hầu hết là tự chạy vạy tìm điểm diễn cho mình. Tên tuổi của họ cũng từ từ “bay theo gió” trước tình trạng “nhà nhà làm ca sĩ” như hiện nay.

“Với các giải Chuông vàng vọng cổ, Bông lúa vàng, dù hết sức trân trọng nỗ lực của những người thực hiện để duy trì những cuộc thi và lan tỏa tình yêu nghệ thuật truyền thống. Nhưng người làm nghề vẫn không khỏi chạnh lòng bởi trăn trở hoài: Rồi những cuộc thi như thế này, những giọng ca hay hiếm hoi sẽ đi về đâu?” – NSƯT Hùng Minh băn khoăn!

Sau cuộc thi Chuông vàng vọng cổ, các chuông vàng, chuông bạc mất hút. Nhiều bạn thì rong ruổi đi biểu diễn ở các tỉnh thành xa xôi, một vài lần được mời về TP.HCM tham gia Vầng trăng cổ nhạc hoặc Ngân mãi chuông vàng. Sự xuất hiện quá ít ỏi của họ ở TP.HCM khiến khán giả quên mau thì khó giúp họ trở thành một ngôi sao cải lương được.

Đừng quá ảo tưởng

Đoạt giải thưởng cao trong một cuộc thi nghệ thuật nào đó, nhiều bạn trẻ cứ ngỡ mình sẽ được “đổi đời”. Bởi lẽ, có được “tấm giấy thông hành” này thì sẽ nhanh chóng trở thành “sao”, không phải trải qua những giai đoạn thử thách khác. Nhưng thực tế không đơn giản như thế. Tài năng là một chuyện nhưng nếu không có cơ hội và sự may mắn thì “giấc mộng thành sao” mãi mãi sẽ không bao giờ thành hiện thực.

Thế mới biết, các bạn trẻ đừng quá ảo tưởng vào các cuộc thi, đừng tưởng khi đoạt một danh hiệu cao nào đó thì sẽ đàng hoàng trở thành một ngôi sao. Sự tiếp sức của ban tổ chức sau các cuộc thi chỉ bó hẹp trong một phạm vi nào đó mà thôi. Còn lại, ai có khả năng, có bản lĩnh, cơ hội khác thì tự nắm bắt mà đi lên. Không thì danh hiệu vẫn chỉ là một danh hiệu.

Các cuộc thi nở rộ, số thí sinh chất lượng ngày càng ít, tình trạng vét thí sinh là có thật, những gương mặt quen thuộc chạy từ cuộc thi này đến cuộc thi khác, từ mùa này sang mùa khác. Sân khấu ca nhạc, sàn diễn kịch, cải lương đìu hiu nên dù có chọn được “thần tượng ca nhạc” hay chuông vàng, bông lúa vàng thì cơ hội làm nghề cho các thí sinh cũng quá ít ỏi. Vì thế, để các danh hiệu ấy thật sự tỏa sáng thì cần lắm sự hậu thuẫn của ban tổ chức sau các cuộc thi, đúng như tiêu chí đưa ra là “bồi dưỡng các tài năng”. Chứ nếu thi chỉ để trao danh hiệu xong rồi “ai về nhà nấy” thì quả thật rất đáng tiếc…

Bài, ảnh: Khôi Nguyên

Bình luận (0)