Có những người mẹ giàu sang phú quý, lo cho con đầy đủ tất cả. Nhưng cũng có những người mẹ nghèo khó, quanh năm vất vả truân chuyên mà không lo đủ cho con cái ăn, cái mặc. Nhưng dù sống trong hoàn cảnh nào, tình mẹ vẫn bao la hơn biển cả mà chúng ta phải tôn thờ, hiếu nghĩa…

Bức tranh cát minh họa ca khúc “Nhật ký của mẹ” qua tiếng hát của ca sĩ Hiền Thục gây xúc động người xem. Ảnh: Họa sĩ Trí Đức
“Cảm ơn mẹ!”
Tháng trước, bạn Thanh Hoàng (sinh viên ĐH Ngân hàng) nhận được tin mẹ mất đột ngột vì căn bệnh nhồi máu cơ tim. Vội vã đón xe về quê, Hoàng như người mất hồn. Ba thì đau đớn, hai em gái ngất xỉu, còn Hoàng phải cố gắng để không bật ra tiếng khóc vì mẹ vẫn thường nói “Đàn ông nước mắt chảy ngược vào trong”… “Hai lần thi ĐH đều rớt, tôi thất vọng đến não nề, vậy mà mẹ không trách móc. Ngày bác Năm hàng xóm mở tiệc ăn mừng linh đình cho đứa con vừa thi đậu ĐH, tôi lấy xe chạy lòng vòng khắp nơi vì không dám đối diện với mẹ. Khuya về, tôi chui vào phòng, bỏ cả cơm, cố gắng lắm nhưng vẫn bật ra tiếng khóc. Chính lúc ấy, tôi nghe có tiếng đẩy nhẹ cửa phòng, mẹ nhẹ nhàng bước vào nắm chặt tay tôi: “Lỡ khóc lần này thôi nhé, đàn ông nước mắt phải chảy ngược vào trong. Mẹ không thất vọng khi con thi rớt. Mẹ chỉ thất vọng khi thấy con ngã gục đầu hàng. Không phải ước mơ của ai cũng thành sự thật, nhưng cái quan trọng là không được từ bỏ ước mơ, phải biết nuôi dưỡng nó…”. Lời dạy của mẹ giúp tôi thêm nghị lực, tôi lao vào ôn luyện, và khi tôi vui mừng khoác lên người chiếc áo sinh viên thì mẹ đã ra đi mãi mãi…” – Hoàng nghẹn ngào chia sẻ!
Nói về mẹ, đôi mắt bạn Nguyễn Lan Phương (sinh viên ĐH Nông Lâm) long lanh hạnh phúc vì vẫn còn có mẹ để lo lắng thương yêu… Phương kể: “Ba tôi mất năm tôi 11 tuổi. Đám tang của ba ai đến viếng cũng sụt sùi, riêng mẹ tôi thì không, rất bình tĩnh cảm ơn từng người đến chia buồn. Mấy cô của tôi cho rằng mẹ không thương ba, chắc là sẽ nhanh chóng “đi thêm bước nữa thôi”. Trong trí óc tuổi thơ, tôi cũng giận mẹ lắm, nếu thật mẹ không thương ba thì cũng phải “diễn” nhỏ vài giọt nước mắt chứ. Nhưng tôi và tất cả các cô đã lầm. Gần một tháng trời sau đó, đêm nào mẹ cũng lén ra mộ ba ngồi, đôi mắt thất thần nhìn xa xăm, miệng lầm bầm một điều gì đó… Cho đến bây giờ tôi mới biết, mẹ đang hứa với ba sẽ làm góa phụ nuôi tôi ăn học thành tài. Suốt 10 năm qua, mẹ âm thầm đi về một mình, làm việc vất vả nuôi tôi. Nhiều lần tôi hỏi: “Sao mẹ không tìm người chia sẻ, mai mốt con đi học xa rồi…”. Mẹ cười: “Mẹ chưa tìm được ai bằng ba con…””.
Còn với thầy giáo Nguyễn Văn Hưng (Trường THCS Tam Hiệp – Tiền Giang) thì: “Mẹ là một bức tranh tuyệt vời nhất, tình thương của mẹ không thể lấy gì so sánh được… Những năm tôi học tiểu học, mẹ đưa tôi đến trường, ngang qua quầy bán bánh bao, mẹ dừng lại mua cho tôi chiếc bánh bao nhân thịt có trứng cút, còn mẹ thì ăn bánh bao chay. Nghe mẹ bảo thích ăn bánh bao chay chứ tuổi thơ tôi đâu biết được rằng, túi tiền của mẹ không đủ mua hai cái bánh bao nhân thịt có trứng cút. Khi tôi ngủ ngon cùng những giấc mơ êm dịu thì mẹ phải thức dậy từ 3 giờ sáng để chở rau muống ra chợ bỏ mối bằng chiếc xe đạp cọc cạch. Đêm về những lúc tôi ngồi học bài khuya, mẹ cứ quẩn quanh nhắc nhở: “Sao không ngủ sớm hả con?”. Rồi mẹ bưng nước, mắc sẵn mùng cho tôi. Tình thương của mẹ không thể lấy gì so sánh được… Tôi nhớ, năm tôi thi đậu vào Trường Cao đẳng Sư phạm với số điểm thủ khoa, mẹ vui mừng ôm tôi vào lòng và khóc. Bây giờ tôi đã là một nhà giáo. Ngày ngày tôi vẫn đi dạy bằng chiếc xe đạp cọc cạch chở rau của mẹ ngày nào. Những đứa học trò nhìn tôi ái ngại: “Sao thầy không mua xe máy chạy cho khỏe”. Nhưng chúng đâu biết được rằng, chiếc xe đạp đó là một đồ vật vô giá và cũng là cả cuộc đời mà mẹ dành tặng cho tôi…”. Nói đến đây, mắt thầy Hưng đỏ hoe…
Và những lỗi lầm…
“Cho đến giờ phút này, tôi mới hiểu ra rằng, dù sống trong cảnh nghèo khó, nhưng được sự nuôi dạy của mẹ để nuôi lớn tâm hồn, bản thân tôi mới trở nên trí tuệ, tốt đẹp…”. Bạn Nguyễn Ngọc Hạnh (sinh viên ĐH Bách khoa) đã mở đầu câu chuyện như thế. “Mẹ tôi không biết chạy xe máy, cả đời lam lũ mẹ chỉ có chiếc xe đạp cà tàng. Vậy mà hồi cấp 2, ngày nào mẹ cũng đưa đón tôi đến trường. Nhiều lúc bị bạn bè chọc là “em còn bé lắm”, tôi cằn nhằn nói mẹ cứ để tôi tự đi một mình. Mẹ chỉ cười nhẹ rồi vẫn cứ đưa đón. Những hôm trời nắng gắt, mẹ ngồi trên yên sau trước cổng trường chờ đợi. Bản thân tôi không bao giờ thắc mắc, vì sao mẹ phải ngồi trên yên sau… Cho đến sau này tôi mới hiểu, mẹ luôn ngồi phía sau để yên xe không bị nóng, mẹ muốn “gánh” mọi cái nóng vào mình để khi tôi ngồi lên, cảm thấy dễ chịu và thoải mái… Tôi đã bật khóc, ngồi trong ký túc xá mà tôi chỉ muốn chạy về quê nhanh với mẹ, tạ lỗi vì những vô tình của mình trước đây với mẹ”.
Còn tâm tình của bạn Mỹ Trinh (sinh viên Trường ĐH Văn hóa TP.HCM) cũng là lời nhắc nhở chung cho nhiều bạn trẻ đừng mặc cảm với cái nghèo của mẹ mình: “Mẹ tôi làm nghề quét rác ngoài chợ. Có lần tôi tươi cười cùng nhỏ bạn dắt nhau vào chợ mua sắm. Ngang qua chỗ mẹ, tôi kéo nhỏ bạn đi thật nhanh vì sợ nó phát hiện ra mẹ tôi lam lũ nơi xó chợ. Mẹ hiểu điều đó nên giả bộ cúi xuống, quét thật nhanh… Lỗi ấy, chẳng thà mẹ đè tôi ra quất mấy roi, đằng này mẹ cứ im lặng, có phần thông cảm nữa để cho tôi cứ mãi bị giày vò, đau hơn trăm ngọn roi. Tôi vô cùng ân hận vì mình đã quên đi nghĩa vụ của một người con hiếu thảo. Sau đó, tôi đã dẫn nhỏ bạn ra chợ, hãnh diện giới thiệu mẹ mình… Sáng nay, báo đưa tin và hình về nghĩa cử cao đẹp của mẹ: Một mình ngăn hai tên cướp giật ngoài chợ, nhỏ bạn xuýt xoa khen ngợi, còn tôi trào dâng một niềm tự hào…”.
Khôi Nguyên

Bình luận (0)