Hình ảnh người phụ nữ đang chiên bánh tai yến nơi góc chợ làm tôi nhớ đến mẹ tôi – một giáo viên ở vùng quê khốn khó – và tuổi thơ cực khổ của mình. Cuộc sống ngày ấy thật chật vật, mẹ tôi phải làm bánh tai yến bán để có thêm thu nhập lo cho gia đình. Những buổi không lên lớp, mẹ dọn hàng ra chợ và mãi đến chiều tối mới về nhà. Trên bục giảng, mẹ tôi say mê với Kiều, với Lục Vân Tiên… Giữa chợ đời, mẹ tôi phải sớm hôm tần tảo, ngọt ngào mời mọi người mua bánh để kiếm từng đồng tiền lẻ cho cuộc mưu sinh. Thương làm sao khi thấy mẹ ngồi bên bếp lửa hừng hực giữa trời nắng gắt mà chiên từng cái bánh tai yến! Thật vất vả cho mẹ vào những buổi trời mưa, vừa lo chống chọi với thời tiết vừa cầu mong bán cho mau hết để được về sớm với gia đình. Có phải vì những trải nghiệm của bản thân mình mà mẹ tôi làm xúc động bao lớp học trò khi giảng về hình ảnh bà Tú trong bài thơ Thương vợ của Trần Tế Xương?
Những chiếc bánh tai yến của mẹ đã giúp gia đình tôi trang trải cho cuộc sống hàng ngày lúc bấy giờ. Làm sao tôi quên được cái ngày mình bước chân vào cấp 2. Cầm trên tay những đồng tiền mà mẹ chắt chiu dành dụm cho tôi mua tập vở đầu năm học, tôi chợt thấy sống mũi mình cay cay…
Năm tháng trôi qua, cuộc sống tạm ổn định. Mỗi dịp cả nhà quây quần bên nhau, chúng tôi lại vòi vĩnh mẹ làm bánh tai yến như muốn nhắc lại những kỷ niệm của một thời cơ cực. Những chiếc bánh tai yến của mẹ đã cho các con những bài học làm người tuy giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Tôi đã cảm nhận được sự yêu thương, chia sẻ của mọi người trong gia đình. Tôi đã biết được giá trị thực sự của đồng tiền do chính bàn tay lao động của mình làm ra. Ở một góc độ khác, tôi hiểu được rằng: Khi gặp những khó khăn, trắc trở trên đường đời, con người phải có ý chí và nghị lực vượt qua để đứng vững trong cuộc sống.
Lê Tấn Thời (Chợ Mới, An Giang)

Bình luận (0)