|
Ông Tư Nghiệp trầm buồn bên nghĩa địa “ết”
|
Ở cái nơi chỉ có hàng trăm ngôi mộ của những người chết vì căn bệnh thế kỷ si-đa khiến bất cứ ai nghe nhắc tới cũng phải rùng mình lại có một ông lão suốt mấy chục năm qua ngày ngày nhang đèn, chăm sóc các nấm mộ ấy. Đó chính là ông Tư Nghiệp, 69 tuổi, quản trang ở nghĩa địa Giồng Thành, xã Long Sơn, huyện Tân Phú, tỉnh An Giang.
Nỗi ám ảnh vùng quê nghèo
Mặc dù chỉ cách thị trấn Tân Châu (huyện Tân Phú) chừng gần 3 cây số nhưng đường vào nghĩa địa Giồng Thành khá khó đi bởi nó nằm sát với con kênh Cái Vừng, một nhánh của dòng sông Tiền rộng lớn. Được biết, đây chính là nghĩa địa từ thiện của chùa Giồng Thành, một ngôi cổ tự với lịch sử hàng trăm năm và ban đầu, chủ yếu là nơi an nghỉ của những người nghèo thuộc địa phương. Tuy nhiên, khoảng hơn một thập kỷ trở lại đây, do căn bệnh thế kỷ hoành hành, kéo theo hàng trăm người phải mất mạng vì nó nên nơi đây dần dần là chốn “an cư” của những mảnh đời đau khổ ấy.
Ông Tư Nghiệp trầm buồn, bảo: “Ở đây có 300 ngôi mộ nhưng hơn 100 mộ là của những người bị si-đa nằm rải rác trong khuôn viên. Ban đầu, do người thân muốn đưa họ vào nghĩa trang này với mong muốn, đây là nghĩa trang của chùa Giồng Thành nên sẽ cứu vớt chút linh hồn tội lỗi khi sống trên trần gian của họ. Dần dà, nhiều người biết nên trong vùng, cứ ai bị căn bệnh thế kỷ này cướp đi là họ lại mang đến đây, như một thói quen. Cũng chính vì lẽ đó, ngoài cái tên nghĩa trang Giồng Thành, người ta còn gọi đây là nghĩa địa “ết”, nghĩa địa si-đa”.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, những người bị căn bệnh này thì kể cả khi mất đi, cũng bị ánh mắt khe khắt, xa lánh của người đời. Thế nên, không có gì lạ khi nghĩa trang với hàng trăm ngôi mộ “ết” này là nơi chẳng ai muốn ghé thăm, kể cả người thân của họ. Tâm sự về chuyện này, ông Tư cười lặng lẽ: “Người ta cứ bảo tôi gàn, cái bệnh “ết” ấy khi chết đi nó vẫn còn… lây nhiễm, nên nếu tôi cứ quanh quẩn ở đó thì cũng có ngày nhiễm bệnh không chừng. Thế nhưng, tôi chẳng bao giờ nghĩ mình có bị nhiễm bệnh hay không, chỉ có một tâm niệm rằng, những người nằm xuống đây lúc sống đã phải chịu vô vàn đau khổ, chịu vật vã cùng cực mà khi đã nằm yên dưới ba tấc đất vẫn ít được ai ghé thăm, nhang khói nên mình giúp đỡ. Hơn nữa, ngay cả một tấm di ảnh cũng không có. Trên bia mộ, cũng ít ai ghi tên, chỉ đề mấy chữ viết tắt mà thôi”.
Chăm sóc nghĩa địa để răn… người đang sống
Có một thực tế mà không phải ai cũng dám thừa nhận là, số người bị nhiễm HIV ở đây tăng rất cao, hầu như năm nào cũng có vài trường hợp tử vong khi bệnh đã chuyển sang giai đoạn cuối. Điều đau đớn hơn nữa là đa phần họ đều là người chết trẻ. Kể về nguồn gốc những nấm mồ không di ảnh, không bia chữ này, ông Tư buồn bã: “Người gần nhất mới về đây “định cư” cách nay hơn nửa năm là một cô gái tên V. ở cù lao Long Khánh A, phía bên kia sông Tiền khi mới tròn 24 tuổi. Tôi biết cô ấy bởi trước đây tôi thường chèo thuyền qua đó mua vỏ trấu về hun trái cây. Lúc nhỏ, V. đẹp nổi tiếng trong ấp nhưng vì nhà nghèo, phải lên thị xã Châu Đốc bán cà phê rồi lưu lạc sang bên phía Kom-pong (Campuchia) làm gái mại dâm ở mấy sòng bài, trường gà. Chừng hơn 3 năm sau, V. về nhà mà không ai còn nhận ra cô nữa bởi thân hình gầy đét, mắt sâu hõm, chỉ còn da bọc xương bởi căn bệnh khủng khiếp si-đa đã ăn sâu vào máu thịt cô. Sau 2 tháng ở quê, vật vã cùng bệnh tật đau đớn, cô đã ra đi và về đây rồi. Hôm đưa tiễn, tôi nhớ là chỉ có hai người anh trai, mẹ và một người chú họ của V. dùng xe ba gác đưa quan tài về chôn ở đây vào khi còn chưa rõ ông mặt trời chứ chẳng có ai nữa. Theo ông Trần Hữu Minh, cán bộ phòng chống HIV/AIDS ở Long Sơn thì mấy năm trước, rất đông thanh thiếu niên ở địa phương đã sang bên Campuchia làm ăn rồi đưa căn bệnh quái ác này về quê. Nhiều người trong số họ đã chết và được chôn ở nghĩa địa Giồng Thành. Hiện nay, vẫn còn một số người bệnh đang ở giai đoạn cuối, chỉ còn nằm chờ chết mà thôi. Vì thế, các cán bộ địa phương đã đẩy mạnh tuyên truyền, hi vọng những thiếu niên mới lớn sẽ không phải sớm chôn mình ở đó nữa”.
Bài, ảnh: Hoàng Giang
| “Các chú hãy cảnh báo mọi người, nhất là một bộ phận những người trẻ đang có lối sống sai lầm, có nguy cơ mắc căn bệnh thế kỷ này hãy dừng lại ngay trước khi quá muộn bởi không có gì đau đớn, tủi nhục như khi phải gửi mình nơi đây” – ông Tư nói lúc chia tay. |


Bình luận (0)