
Hai chàng trai Hà Nội về miền Tây “sống” cùng gánh hát
Đoạn trường vinh hoa là bộ phim tài liệu do đạo diễn Lê Mỹ Cường và Thanh Trần đồng tác giả, quay hình trong suốt 18 tháng với hơn 100 giờ quay (từ tháng 3.2019 – 8.2020). Đạo diễn Lê Mỹ Cường chia sẻ: “Cơ duyên tôi đến với phim này xuất phát từ sự tò mò của một người trẻ từ miền Bắc, chưa am hiểu về nghệ thuật cải lương tuồng cổ nên khi nhìn thấy những gánh hát ở các vùng quê, tôi thật sự muốn tìm hiểu đằng sau bức màn nhung ấy là gì. Ý định đó nung nấu quyết tâm để tôi từ Hà Nội vào miền Tây bắt tay làm bộ phim. Thật sự, ê kíp đi cùng tôi không biết mỗi ngày mình sẽ quay gì và cũng không biết cho đến khi nào mới quay xong bộ phim… Thế là họ về, tôi vẫn ở lại để tự quay và chờ đợi những diễn biến, bắt được khoảnh khắc mà mình không thể nào biết trước. Sau này, vì cần có một người đồng hành để người quay, người thu tiếng, nên tôi rủ rê cậu em Thanh Trần từ Bắc vào làm cùng. Hai anh em bắt đầu hành trình theo chân một gánh cải lương tuồng cổ hiếm hoi còn sót lại, rong ruổi qua những đình làng, cổ miếu ở các tỉnh miền Tây vào các dịp lễ Kỳ yên trong năm. Bằng việc lựa chọn hình thức thể hiện hướng tới phong cách phim tài liệu điện ảnh trực tiếp, hai chúng tôi đã đồng hành cùng gánh hát Phương Ánh như một phần trong công việc và cuộc sống của họ. Chúng tôi đã ăn ngủ cùng các nghệ sĩ hát tuồng cổ, chứng kiến những gì diễn ra xung quanh niềm đam mê của họ một cách gần gũi, bộc lộ tính cách nhân vật một cách chân thực. Phía sau tấm màn sân khấu là những bữa cơm đạm bạc, những giấc ngủ vội khi chưa kịp tẩy trang, những lớp trang điểm do nghệ sĩ tự họa và những buổi tập luyện mệt nhọc nhưng đầy ắp tiếng cười, bên cạnh cả những trận ốm đau khi rong ruổi xướng ca”.
Những phận đời trôi nổi theo câu hát
|
Chúng tôi đã ăn ngủ cùng các nghệ sĩ hát tuồng cổ, chứng kiến những gì diễn ra xung quanh niềm đam mê của họ một cách gần gũi, bộc lộ tính cách nhân vật một cách chân thực Đạo diễn Lê Mỹ Cường |
Những “ông hoàng, bà chúa” khác hiện lên trong phim cũng chính là những người nông dân chật vật với đời sống mưu sinh khi bức màn sân khấu hạ xuống. Khán giả xem phim sẽ thấy thú vị với nhân vật phụ là người đàn bà tướng tá như lực điền, tính cách hào sảng ở bên ngoài, nhưng khi lên sân khấu có thể “biến hình” thành cô đào thương tuồng cổ với nét mặt “ăn hình” khác hẳn sau khi trang điểm, diện phục trang. Cũng như thế, “bà chúa” Phương Anh bước lên sân khấu oai phong, lộng lẫy dưới ánh đèn màu, nhưng rồi cũng có cảnh nằm bệnh viện co ro, ho hù hụ khi lâm bệnh. Cái kết không ngờ của bộ phim khiến khán giả thảng thốt và xúc động đến ngơ ngác, câm lặng. Đời nghệ sĩ vô danh, không nổi tiếng trong phim buồn như những câu hát cải lương mà họ đã ca, lặng lờ như những con nước mà gánh hát đã trôi xuôi ghe theo dòng chảy của cuộc đời và số phận.
Theo Phan Cao Tùng/TNO

Bình luận (0)