Mỗi sáng tác âm nhạc của nhạc sĩ Trần Long Ẩn ra đời trong giai đoạn những năm 1969-1975 không là những sáng tác đơn lẻ mà đã trở thành một phong trào âm nhạc yêu nước, thực sự góp phần nói lên tiếng nói của lực lượng thanh niên, HS-SV lúc bấy giờ…

Nhạc sĩ Trần Long Ẩn
Nhạc sĩ Trần Long Ẩn là một trong những cánh chim đầu đàn của phong trào đấu tranh HS-SV Sài Gòn những năm 1969-1975 ở lĩnh vực sáng tác, hoạt động văn nghệ. Chủ đề chính trong những sáng tác của ông nêu cao ước mơ về hòa bình, tình yêu quê hương, dân tộc. Mỗi tác phẩm viết trong giai đoạn này không là những sáng tác đơn lẻ mà đã trở thành một phong trào âm nhạc yêu nước, thực sự góp phần nói lên tiếng nói của lực lượng thanh niên, HS-SV lúc bấy giờ.
Nhắc đến nhạc sĩ Trần Long Ẩn, khán giả thường nhớ đến các ca khúc Người mẹ Bàn Cờ, Hát trên đường đấu tranh, Tình đất đỏ miền Đông, Người cha bến tàu, Đi về mới có hoa lục bình, Chim gọi đàn chim tung cánh trắng… Nói về phong trào HS-SV thời ấy, ánh mắt của nhạc sĩ Trần Long Ẩn sáng lên: “Năm 1969, khi vào học ở Đại học Văn khoa Sài Gòn, tôi đã tham gia phong trào đấu tranh HS-SV tại các đô thị miền Nam cùng với các anh Tôn Thất Lập, Trương Quốc Khánh, Nguyễn Văn Sanh, La Hữu Vang, Nguyễn Xuân Tân, Nguyễn Tuấn Kiệt, Nguyễn Nam, Nguyễn Phú Yên… Chúng tôi đã tổ chức nhiều cuộc xuống đường, bãi khóa, những đêm không ngủ, đốt lửa căm thù… Nhiều tấm gương chiến sĩ, người mẹ, anh chị SV-HS đã thôi thúc tôi sáng tác những ca khúc phổ biến ở Huế – Sài Gòn trong phong trào “hát cho đồng bào tôi nghe”. Lúc đầu, tôi sáng tác bài Người mẹ Bàn Cờ và ngồi đệm đàn hát. Một người bạn thân nghe và bảo hay quá. Anh đã giúp tôi sửa chữa bài hát và thật bất ngờ, vào một buổi tối, bài Người mẹ Bàn Cờ được phát trên Đài Phát thanh Giải phóng, anh em đã chúc mừng tôi. Sau đó ca khúc này được dàn dựng ở khắp các chương trình của phong trào SV-HS, và đó cũng là động lực thúc đẩy tôi sáng tác thêm ca khúc Hoa lục bình…”.
Nghe lại những ca khúc ấy như sống lại một thời hào hùng, tự hào của thế hệ trẻ Việt Nam. Nhạc sĩ Trần Long Ẩn tâm sự: “Sự hy sinh của anh Trần Văn Ơn, chị Quách Thị Trang… như một ngọn đuốc thắp sáng niềm tin cho cuộc đấu tranh của HS-SV lúc bấy giờ. Cho đến hôm nay, mỗi khi gặp những chuyện phiền toái khó khăn thì những hình ảnh của cuộc đấu tranh và những ca khúc ngày ấy giúp cho tôi tin tưởng và vững vàng hơn. Một trong những kỷ niệm sâu sắc của tôi là cuộc xuống đường ở Đại học Nông – Lâm – Súc (nay là Đại học Nông Lâm) vào năm 1970 để tẩy chay màn bầu cử thượng nghị viện của chính quyền Sài Gòn. Hậu quả là tôi và 178 SV nữa bị bắt giam. Trong khám, nam nữ ở hai phòng riêng biệt ngăn cách bởi một bức tường. Tuy nhiên, tất cả các SV chúng tôi vẫn tổ chức ca hát, tiếng hát vang dội khắp các phòng giam cùng những nhịp vỗ tay rầm rập. Đến ngày thứ năm, chúng tôi đã phá được bức tường ngăn cách, anh em hòa cùng một khối. Lo sợ trước khí thế đấu tranh hừng hực bằng tiếng hát của chúng tôi, tay trưởng ty cảnh sát hạ lệnh “HS-SV muốn làm gì cũng được, nhưng cấm không… được hát”.
Nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng cái ngày 9-1-1950 như vẫn còn âm vang lửa nhiệt tình cách mạng tuổi trẻ. Thời gian không phủ bụi mờ mà càng sáng thêm những gương mặt, tên tuổi của những người trẻ tuổi đã hy sinh cho đất nước cũng như đi vào những sáng tác âm nhạc thật hoành tráng và hùng hồn.
Sau năm 1975 đến nay, nhạc sĩ Trần Long Ẩn có nhiều sáng tác rất quen thuộc với khán giả yêu thích âm nhạc như: Đàn sáo Hậu Giang, Đi qua vùng cỏ non, Lá thư ngày Tết, Một đời người một rừng cây, Đêm thành phố đầy sao, Mừng tuổi mẹ, Xin làm người hát rong… Ông luôn hết mình với những sân chơi âm nhạc dành cho HS-SV.
Bài, ảnh: Minh Nguyên

Bình luận (0)