Trang phục là một trong những yếu tố giúp phim lôi cuốn người xem. Trang phục trong phim truyền hình Việt đang có nhiều thay đổi theo hướng tích cực, nhưng ngoài đẹp còn phải phù hợp với nhân vật, hoàn cảnh. Có vậy mới thật sự chinh phục được khán giả.

Đẹp thì có đẹp
Trang phục là phần quan trọng của mỗi bộ phim. Trong thời buổi hiện đại, bối cảnh đẹp và phục trang đẹp có vai trò lớn trong sự thành công của mỗi bộ phim. Trang phục tốt, thích hợp sẽ hỗ trợ người diễn viên thể hiện nhân vật tốt hơn, diễn xuất tự tin hơn. Phim ảnh và diễn viên ngôi sao là kênh dễ tác động đến gu thời trang, thẩm mỹ và xu hướng lựa chọn trang phục của khán giả. Khi xem phim, khán giả không chỉ bình luận về nội dung, diễn xuất mà còn quan tâm cả phần phục trang.
Có thể nói, phim ảnh và các diễn viên “ngôi sao” có tác động khá lớn đến gu thời trang, thẩm mỹ và cách lựa chọn trang phục của số đông khán giả trẻ. Khán giả xem phim không chỉ bình luận nội dung phim, diễn xuất của diễn viên hay – dở mà còn quan tâm đến cả trang phục đẹp hay xấu. Ngoại trừ một số phim cổ trang, kinh phí dành cho trang phục của phim truyền hình hiện đại rất ít. Trước đây, việc xin tài trợ trang phục cho phim rất khó khăn vì phim ảnh chưa thu hút được người xem. Những năm gần đây, phim truyền hình sản xuất nhiều, các người mẫu, hoa hậu thi nhau đóng phim, có thể xem đây là kênh tiếp thị sản phẩm hữu hiệu nên các nhãn hàng bắt đầu “nhảy” vào tài trợ trang phục. Có thể nói, Dốc tình sản xuất năm 2004 là bộ phim truyền hình dài tập đầu tiên có nhà tài trợ trang phục chính thức (khoảng 3.000 bộ các loại) nhờ dàn diễn viên chính là các người mẫu trẻ đẹp Huy Khánh, Tăng Thanh Hà, Bảo Hòa, Thành Được, Kim Hiền… Hay phim Công ty thời trang, Hương phù sa, Cô gái xấu xí, Miền đất phúc, Tuyết nhiệt đới… có nhiều ngôi sao đương thời trẻ đẹp thủ vai nên có nhiều nhãn hiệu thời trang cung cấp trang phục. Ngoài các nhà tài trợ, nguồn trang phục thường xuyên khác cho phim là diễn viên “tự lo”. Ý thức về hình ảnh của mình nên không có diễn viên nào muốn luộm thuộm trên màn ảnh. Dù có mối quan hệ với các nhà thiết kế nhưng các diễn viên không dám mượn nhiều vì sợ hư hại trong quá trình quay phim. Hầu hết các diễn viên đều có một tủ quần áo đủ loại, nếu thấy không phù hợp nữa thì lùng mua trang phục mới.
Thời gian gần đây, không thể phủ nhận các nhân vật trong phim truyền hình đang mặc đẹp lên từng ngày. Thời trang trong phim của một số diễn viên thậm chí còn gây sốt. Như những bộ đồ trẻ trung, hiện đại của Khả Ngân (phim 11 tháng 5 ngày), thời trang công sở thanh lịch của Huyền Lizzie (Thương ngày nắng về), Việt Hoa (Anh có phải đàn ông không), trang phục chuẩn dâu nhà giàu của Quỳnh Lương (Đừng làm mẹ cáu) và Thu Quỳnh (Hương vị tình thân)… Thậm chí cả đến trang phục đồ bộ, áo ngủ cũng được khán giả hồ hởi tìm mua như những bộ đồ bộ dễ thương của Bảo Thanh (Về nhà đi con).
Việc được tài trợ hay diễn viên chịu khó đầu tư đã góp phần đáng kể cho nhiều bộ phim Việt được khán giả khen là có trang phục đẹp.
Vẫn còn nhiều “sạn”
Nắm bắt tâm lý khán giả thích mặc đẹp như phim Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan… mà nhiều đạo diễn, diễn viên đã cố tình biến màn ảnh thành sàn diễn thời trang. Ai cũng biết rõ, trang phục cho vai diễn phải gần gũi với đời thường, phù hợp với nhân vật và thẩm mỹ chung của nhiều người, khác hẳn với trang phục biểu diễn. Nếu có tài trợ thì trang phục phải may riêng cho từng vai diễn và từng bộ phim, thời kỳ chứ không thể dùng mẫu thiết kế có sẵn hay đưa diễn viên đến shop tự chọn đồ. Thế mới có chuyện, nhân vật ở trong quán cà phê hay ngoài cánh đồng… thì vẫn chỉnh tề, bóng láng từ quần áo đến giày dép nên không được đa số khán giả trẻ chấp nhận.
| Một khán giả trung thành của phim truyền hình chia sẻ: “Ai cũng biết trang phục đẹp sẽ nâng tầm bộ phim. Nhưng nếu chuyện mặc đẹp bị lạm dụng và bỏ qua yếu tố phù hợp sẽ gây phản cảm trong mắt người xem, đi ngược lại mục đích của phim. Đó là điều các nhà làm phim truyền hình cần lưu ý trong thời điểm hiện nay”. |
Đạo diễn Song Chi từng than thở rằng có một nữ diễn viên vào vai cô sinh viên hiền thục mà cứ nằng nặc “đòi” mặc quần ống túm, áo hai dây, giày cao gót, trang điểm đậm… khi lên giảng đường. Phân tích mãi mà cô này cứ như cố tình không hiểu vì sợ “xấu”. Ăn mặc như thế không phù hợp với vai diễn đã đành, mà còn gây phản cảm với khán giả khi phim lên sóng…
Trong bộ phim Ván cờ tình yêu nói về nghề thiết kế quảng cáo, các nhân vật tính cách hiện đại, làm việc trong môi trường sáng tạo trẻ trung nhưng có nên để các nhân vật hồn nhiên diện váy ngắn quá cỡ “tung tăng” nhiều lần trong công sở. Trước đây, chuyện cô Trúc trong Bỗng dưng muốn khóc làm nghề bán sách cũ ngoài lề đường nhưng lúc nào cũng “diện” bộ áo dài màu trắng, một chuyện lạ “xưa nay hiếm”… Ngoài ra, nếu tinh mắt, khán giả sẽ nhặt được vô số lỗi về không gian và thời gian không phù hợp với trang phục. Trong một bộ phim, cảnh hai nhân vật chính đạp xe dưới những tán bằng lăng nở tím của Hà Nội rất lãng mạn, cả hai đều mặc quần áo mùa đông kiểu dáng và màu sắc tuyệt đẹp. Nhưng ở Hà Nội, thường hoa bằng lăng tím chỉ nở rộ vào mùa hè?
Một khán giả trung thành của phim truyền hình chia sẻ: “Ai cũng biết trang phục đẹp sẽ nâng tầm bộ phim. Nhưng nếu chuyện mặc đẹp bị lạm dụng và bỏ qua yếu tố phù hợp sẽ gây phản cảm trong mắt người xem, đi ngược lại mục đích của phim. Đó là điều các nhà làm phim truyền hình cần lưu ý trong thời điểm hiện nay”.
Những bộ phim truyền hình gần đây cũng không ít trường hợp trang phục chưa phù hợp với gia cảnh nhân vật hoặc bối cảnh nhân vật xuất hiện. Trong Nơi giấc mơ tìm về, một trong những điểm gây tranh cãi nơi nam chính Lãnh Thanh là tạo hình không hợp vai một cậu ấm giàu có, ăn chơi. Sở hữu lợi thế về ngoại hình cao ráo nhưng những bộ đồ anh khoác lên người không toát lên được phong thái một “tổng tài”. Trong khi đó, nhân vật bạn của Gia An lại có cách ăn mặc đúng chất con nhà giàu hơn anh. Ngược lại với trường hợp Lãnh Thanh, Lã Thanh Huyền trong phim Chồng cũ, vợ cũ, người yêu cũ vào vai biên kịch của một công ty truyền thông bình thường, tuổi ngoài 30, tính cách trưởng thành và đã có gia đình nhưng lại diện phong cách như tiểu thư con nhà giàu, mặc đồ hiệu đắt tiền từ trang phục đến phụ kiện. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”, thế nhưng qua cách ăn mặc người ta có thể đoán được phần nào tính cách, nghề nghiệp của nhân vật.
Anh Khôi

Bình luận (0)